Cùng sáng tác
- Hãy tham gia
- Đăng nhập
- Bạn đọc gửi
Thành viên mới
Thành viên năng động
Trang Bạn đọc
Bạn đọc mới gửi
| Giữ chồng |
|
|
|
| BẠN ĐỌC GỬI - Truyện | |||
|
Huyền thân ! Chúng mình đã xa nhau gần mười năm rồi đấy nhỉ .Tháng trước mình có nhận được thư của Huyền, biết tình hình công việc và gia đình của Huyền. mình cũng mừng lắm. Đáng lẽ mình phải viết thư cho Huyền ngay mới phải, nhưng tình hình của gia đình lúc ấy xấu lắm, đến nay mới tạm ổn, mình biên thư cho Huyền , cũng là người đầu tiên mình tâm sự và cũng là người đầu tiên mà mình thổ lộ chuyện riêng của gia đình mình với Huyền. Huyền ạ! Sau buổi liên hoan lớp, chúng mình chia tay nhau, chỉ sau vài ngày mình đi ôn thi vào đại học. Trong thời gian này mình có quen anh Sơn (Sau này là chồng mình). Anh Sơn vừa hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ôn thi cùng lớp với mình, với bộ đồ nhà lính, tác phong trông cứng đơ, nhưng chững chạc, chịu khó, lại khiêm tốn. Nhớ lần đầu quen anh, ngồi cùng bàn, mấy công thức toán anh còn quên, lúc ra chơi anh chủ động làm quen với mình, hỏi công thức tìm đạo hàm của một tổng? Không biết anh quên thật hay kiếm cớ để làm quen. Thấy anh thật thà dễ thương nên mình cũng tận tình, và mình là cô giáo tạm thời của anh. Sau có một tháng , anh tiến bộ rõ rệt, mình lại trở thành học trò của anh. Ngày đi thi, Sơn chủ động nói với mình: - Phương và anh quyết tâm phải thi đỗ đợt này , em thi vào ngành sư phạm là hợp với em đấy, anh cũng ước mơ sau này lấy được cô vợ làm giáo viên. Câu nói lấp lửng của Sơn, mình cũng hiểu Sơn muốn nói gì. Nhưng mình đang tập trung thi, nên cũng chẳng để ý lắm. Kết quả Sơn đỗ đại học ngành kinh tế, Phương không đủ điểm vào đại học, mình được học theo nguyện vọng hai – Vào học cao đẳng sư phạm. Trong ba năm học Sơn luôn đến thăm và động viên mình trong học tập cũng như trao đổi về cuộc sống, Phương cảm thấy Sơn là người lớn thực sự, Sơn không đẹp trai, nhưng khoẻ mạnh , Sơn có cái duyên, nhất là khi cười. Ngày mà Sơn đặt vấn đề yêu mình là ngày 14/2 - Ngày valentine. Sơn đến tặng cho Phương bông hoa hồng, mình không nói gì, chỉ nhìn Sơn cười, Sơn đặt tay lên mình, theo phản xạ, mình co thay lại, nhưng không kịp tay mình đã nằm gọn trong tay Sơn, cả thân mình co dúm lại, tim đập dồn dập, hơi nhói ở tim, ôi cái cảm giác lạ, cảm giác đầu tiên khi yêu, thật khó tả… Trong mấy năm học, chúng mình chỉ động viên nhau, khắc phục khó khăn, quyết tâm học tập cho tốt. Những ngày được nghỉ, được đi bên Sơn , mình cảm thấy tự hào, Khi giới thiệu với bạn bè, Sơn vui lắm, mọi người đều chúc phúc cho hai người. Học xong , Phương được về dạy ở một trường trung học cơ sở, gần nhà Sơn, thỉnh thoảng về nhà Sơn chơi, bố mẹ và anh em nhà Sơn quý mình lắm, bọn học sinh cứ thập thò bàn tán, có đứa mạnh dạn chạy ra chào cô, rối nhận họ: - Em là em anh Sơn. - Em là cháu chú Sơn. - Anh Sơn còn gọi em bằng anh đấy. - Nhà em bên này… Bọn trẻ tự nhiên và vui lắm. Khi anh Sơn ra trường thì chúng mình làm lễ cưới. Bố mẹ hai bên dành dụm làm cho chúng mình căn nhà nhỏ . Năm sau chúng mình có bé Hạ Ly. Ông bà nội ngoại vui lắm, các cô, các chú, các cậu, các dì hai bên nội ngoại đều mừng, nhà tuy nhỏ, nhưng lúc nào cũng có tiếng nói, tiếng cười. nhất là cháu lên ba thì - Cả nhà biết nói . Câu chuyện gia đình chỉ xẩy ra vài tháng trước đây: Thấy anh Sơn ít về , bà nội thì thầm với cháu: Bố mày hồi này ít về, hay là có vợ bé rồi, nói vậy chứ, bố mày cứ lơ mơ là bà đánh cho bét đít. Linh tính mình cũng thấy ngờ ngợ, anh Sơn sinh hoạt cũng không bình thường như trước, nhưng cũng không dám nói ra. Mình nói nhỏ nhẹ với bà: - Anh Sơn hồi này lên chức trưởng phòng, nhiều việc nên cũng phải đi nhiều. Có lần, chuyến xe đi công tác, anh Sơn cùng một số người về nhà chơi. Không khí trong nhà vui nhộn hẳn lên, một chị giới thiệu từng người một, đến lượt một cô gái trẻ, khoảng 24-25 tuổi, xinh đẹp có đôi mắt sáng, khi cười trông rất duyên - Giới thiệu với Phương, đây là Thuý, người đẹp nhất công ty, trợ lý của trưởng phòng - mọi người đều cười ầm lên: - Kìa , Thuý rót nước mời khách đi. Tôi thấy Thuý đỏ mặt và hơi bối rối thấy vậy tôi đỡ lời ngay: - Em ít tuổi nhất ở đây, em giúp chị rót nước mời khách đi. Sau lần đó mình cũng phải đặt câu hỏi về những câu nói đùa, của các anh, các chị cùng công tác với anh Sơn . Chắc mình nghĩ sai. Anh Sơn đi về hồi này cũng thất thường, khi hỏi thì anh nói bận đi họp, hay đi quan hệ với bạn hàng. Hương ạ. Do linh tính của phụ nữ, mình hỏi câu nửa đùa , nửa thật: Anh phải cẩn thận phát hiện hàng thật hay hàng giả, không khéo hỏng cả sự nghiệp đấy. Không hiểu sao hồi ấy mình thấp thỏm, ăn ngủ không yên. Mình mở địa chỉ email của Sơn (Vì mình và Sơn chẳng dấu gì mật khẩu của nhau) thấy có nhiều tin nhắn, có cả tin của Thuý, trong tin nhắn của Thuý có lời bóng gió trong tình cảm riêng tư. Tối hôm đó , mình có nói chuyện địa chỉ Emal của Sơn, hình như hơi chột dạ, nửa đêm thấy Sơn nhẹ nhàng ngồi dậy, bật vi tính, Sơn đánh máy, mình theo dõi, nhìn thấy Sơn đang lập địa chỉ Email mới, Khi nhập chuỗi mã hiển thị, Sơn làm lại nhiều lần, dùng bút ghi ghi chép chép, sau đó Sơn xé nhỏ tờ giấy vất vào sọt rác, rồi nhẹ nhàng đi ngủ. Mình giả vờ ngủ , gáy đều đều. Sáng mai , mình dậy sớm, chuẩn bị cơm sáng cho anh Sơn và cho con, mọi việc diễn ra bình thường. Khi anh Sơn đi , mình vội vàng tìm tờ giấy lộn hôm qua, lắp ghép mãi mới được. Đúng là Sơn lập địa chỉ Email mới, mật khẩu thì ghi nhiều chỗ, có dập xoá. Mất nhiều thời gian mình mới tìm được mật khẩu Sau một tuần, mình hồi hộp mở Email, thấy Anh Sơn và Thuý trao đổi nhiều thứ lắm, những lần hẹn hò, tình yêu đã sâu đậm lắm rồi, , Thuý còn nói không thể sống thiếu anh… Đêm ấy mình không ngủ được, khóc khô nước mắt, nhìn con ngủ mà thương con, mình phải làm gì đây, nhỡ sau này con nó thiếu bố, tai tiếng của mình, danh dự của bản thân…sáng mai phải nói với chị gái mình, chị Hải tính nóng như lửa chỉ học hết THCS, thú ham nhất là tập võ, môn phái KARATE, chị đạt được đai đen, thi đấu cho huyện, ra đòn tàn bạo đến bọn con trai phải kính nể. Chị ấy bắt mình theo học, tuy được đai đen nhưng ra đòn còn kém chị nhiều lắm. Chị đã có chồng con nhưng tính còn nóng lắm. có lần mua cá ở chợ, mua xong về cân lại chỉ có 8 lạng, Chị mình mang tới trả ,chị em hàng cá cậy người có dao, người có kéo, với thế đòn nhanh như cắt, bắt gọn dao kéo, đánh hai chị em dúi vào góc chợ, còn ra oai, chị còn đá miếng đá xoay làm hai chị em hàng cá sợ mất vía, Từ đó có tên gọi là Hải Cá. Chị mình thương mình lắm, hay là mình nói với chị Hải, chỉ cần mình chị thôi, đến cơ quan, trong lúc đông người, Chị Hải sẽ cho một trận , xé tan quần áo, sau đó vất những bức thư của Thuý gửi anh Sơn để cho mọi người biết. Cách thứ hai cùng chị Hải đến nhà Thuý, bố mẹ Thuý đều là nhà giáo, bố Thuý lại là Hiệu trưởng nhiều năm, toàn huyện ai ai cũng biết, vào nhà rồi mời Thuý ra ngõ đánh cho một trận , phải làm cho bẽ mặt. Sáng hôm sau gửi con. Viết giấy xin phép nghỉ, khi ra đến cổng thì gặp học sinh nó chào cô, mình chợt nhớ ra mình là cô giáo, lại nghĩ tới anh Sơn. Nếu làm vậy thì Anh Sơn thế nào, liệu anh Sơn có về với mình không, ép quá họ lại đi với nhau, sẽ mât chồng…Mình lại về lấy giáo án đến trường, thấy cô hiệu trưởng, tự dưng mình khóc, vội lấy kính ra đeo, nói lý do nhức đầu, Cô hiệu trưởng bố trí người dạy thay. Trong lúc nghỉ cô hỏi chuyện bé Hạ Ly, và anh Sơn, khi nó đến anh Sơn tự nhiên nước mắt cứ chảy ra. - Vợ chồng cãi nhau à? - Không . - Sơn làm ăn thế nào? có hay về không? - Hồi này ít về lắm chị ạ! - Tao nghe nó lên trưởng phòng kinh doanh, lại có cô trợ lý xinh đẹp, coi chừng khéo lại mất chồng đấy. Này! Dù trong điều kiện nào cũng phải giữ chồng nhé. Chị kể cho mình hai câu chuyện . Chuyện thứ nhất : Ông giám đốc nọ có quan hệ với cô kế toán trẻ, bà Hoan đã đánh ghen, đại náo cơ quan, làm ồn ào thôn xóm, gia đình không ai can nổi, làm ông chồng bẽ mặt, già néo đứt giây, vợ chồng bỏ nhau, giờ ôm con một mình, tuổi cao rồi, lấy ai, mà ai lấy. Lại còn chuyện bà Thư – Chồng là thủ trưởng một cơ quan, là người đứng đắn, ai cũng yêu mến, cô sinh viên mới ra trường cứ chú chú cháu cháu, bà vợ bắt gặp, đánh ghen, chửi bới chồng và chị em cơ quan, chồng giải thích thế nào cũng không nghe, vơ đũa cả nắm, cho là chúng mày cùng một giuộc, về nhà thì nói cạnh nói khoé, bóng gió, đá thúng, quăng nồi, tới bữa ăn thì khua bát, khua đũa - Ăn thì ăn, không ăn thì thôi. Về quá bữa thì nói cơm thừa lỡ đổ hết cho chó rồi , có lần đi tiếp khách về nhà say xỉn, không may ói mửa , bà vợ cứ để nguyên như vậy, không cho con dọn, lại còn nói : Sao không bảo đứa “cháu” đến dọn cho . Chồng về muộn thì khoá cửa không cho vào, chồng lại phải ra cơ quan ngủ. Căng quá, không sống được với nhau, thế là ly dị , bà vợ quá lứa rồi lại lấy thằng bợm nhậu, cãi nhau tối ngày. - Ghen quá mất khôn, phải tỉnh táo em ạ, Sơn là thằng tốt, nếu có chỉ là hoàn cảnh đưa tới, các em đã có thời gian hiểu nhau, thời gian thử thách rồi mà . Chị nói đúng suy nghĩ của mình, nhưng không dám nói thật : - Cám ơn chị , chị đã lo xa cho em, anh Sơn không có chuyện đó đâu chị ạ! Mình về nhà, mà câu nói của cô hiệu trưởng cứ văng vẳng mãi trong tai – “Giữ chồng”. Mình còn bé Hạ Ly, còn bố mẹ, còn anh em , còn học sinh, còn xóm ngõ, mình còn là giáo viên, phải tỉnh táo. Nhưng giải quyết làm sao, hai phương án trước không được. Nay mới thứ tư . Chủ nhật này mình phải đến nhà Thuý, còn ba ngày nữa, không biết anh Sơn có về không ? hay là lại đi “họp”. Sao mà nặng nề thế, nếu không giữ được anh Sơn thì không phải là ba ngày , mà là mãi mãi xa anh. Phải lấy tình cảm cha con mà giữ chân Sơn. Khi bố đi làm, Hạ Ly ra chào bố đi, bố về Hạ Ly ra đón bố đi. Cháu quyến luyến bố nhiều hơn , những câu nói tình cảm: Bố có nhớ con không? Bố thơm con đi, bố có nhớ mẹ không? Mình dậy cháu những bài hát : Ba thương con vì con giống mẹ... Mình gọi điện hẹn anh Sơn về, với lý do là có chuyện phải đi thăm cô bạn. Thế là anh Sơn về , mình cố đối xử bình thường , nhưng phải làm vui vẻ hơn. Thế là sáng chủ nhật mình đến nhà Thuý. Sắc mặt Thuý thay đổi, nhưng mình vẫn bình thường, giới thiệu với bố mẹ Thuý về mình, câu chuyện vui vẻ, nhìn sắc mặt Thuý, mình cũng đoán được có sự lo lắng. Mình mời Thuý ra quán nói chuyện, nếu nói trong nhà sợ ồn ào, hai bác mất vui. Ra một quán vắng, mình chủ động nói trước, hỏi Thuý về mối quan hệ tình cảm giữa Thuý và anh Sơn, lúc đầu Thuý chối, sau đó mình đưa tập thư mà Thuý gửi qua Email, mình cũng nói ý định cùng bà chị sử lý Thuý theo “luật rừng” hai phương án mà chị mình định làm, nhưng chưa làm, nhìn mặt Thuý từ đỏ dần dần rồi chuyển sang tái . - Em nghĩ gì khi chị làm như vậy ở cơ quan hay tại gia đình? Uy tín của em thế nào? Uy tín , danh dự của bố mẹ em ra sao? Em có biết tại sao chị chưa làm như vậy không? Vì chị còn hỏi ý kiến em, còn muốn cho em lấy được người chồng tử tế. Em nghĩ thế nào? Em yêu anh Sơn từ khi nào? Em đến với anh Sơn trước hay anh Sơn đến với em trước? - Chị ạ! Em biết chị đến nói với em , chị là người tốt. anh Sơn rất xứng đáng được hưởng hạnh phúc. Em có cảm tình với anh Sơn cách đây hơn một tháng, trong một lần anh trình bày phương án kinh doanh với hội đồng quản trị, anh Sơn thông minh, và có duyên, em chủ động làm quen, rồi chúng em đến với nhau, em yêu anh Sơn phát điên , mặc dù biết anh Sơn đã có vợ con. Nay chị đã làm em tỉnh ra rồi, cám ơn chị , nếu không có chị thì…Em cám ơn chị nhiều lắm em xin ghi nhớ tấm lòng của chị, không bao giờ quên. - Bây giờ em định thế nào? - Em sẽ không quan hệ như vậy với anh Sơn nữa, em sẽ nói để anh Sơn hiểu. Em mong chị hãy tha thứ cho anh Sơn, chị đừng làm ồn ào lên chị nhé! Chị là ân nhân của em. - Em đã nói vậy chị không nói thêm nữa. Chị thấy em là người con gái xinh đẹp lại thông minh, bây giờ làm lại vẫn còn kịp, cho chị chào hai bác. Về đến nhà, anh Sơn không hề biết mình đi gặp Thuý. Mấy ngày sau anh Sơn về thấy tâm trạng khác, anh len lét, chiều mình hơn trước. Đêm ấy , anh chủ động nói : Anh xin lỗi em, em tha thứ cho anh! - Tha thứ gì vậy? - ….. chuyện ấy! anh cũng chẳng hiểu sao nữa mà anh lại đến với Thuý mãnh liệt đến thế, anh thật có lỗi với em., làm sao em biết mật mã Email của anh mà mở thư. - Nếu không biết được những bức thư Thuý gửi cho anh thì sự việc nó sẽ tới đâu? - Anh cũng không biết nữa! Thuý cũng nói nhờ em mà Thuý thức tỉnh, quả thật em là người vợ tốt nhất, có sức chịu đựng, có lòng vị tha, anh hứa… - Anh hứa gì, hứa không đi “họp”, không đi gặp "bạn hàng" nữa chứ gì? Anh ạ, anh không còn của riêng em , mà anh là của con , của bố mẹ, của dân làng, của mọi người… Anh Sơn ôm tôi vào lòng, xiết chặt mình hơn, anh đặt cái hôn lên trán mình, mình cảm thấy tình yêu tuy có mất mát nhưng cảm thấy mình thành công được điều gì đó , tự nhiên nước mắt nó chảy ra. Đấy là chuyện riêng của gia đình Phương.Thôi đêm khuya rồi, chúc Huyền và gia đình hạnh phúc. Ngày 8/3/2010, Phi Nguyễn Đình
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|




