|
BẠN ĐỌC GỬI -
Tản văn
|
|
“Ai xôi bắp không, xôi bắp không…” - tiếng rao ấy ngân lên trong tiềm thức của tôi từ khi bước chân vào lớp một.
|
|
|
BẠN ĐỌC GỬI -
Tản văn
|
|
Sáng soi gương thấy dạo này xấu tệ..buồn nhớ ra hôm qua khóc vì thế! Thử nghĩ mà xem, mới hôm nào xuống phố vẫn còn hỏi "ấy có chưa.?".thế mà hôm nay đây.." này, mấy cháu rồi nhỉ?" Thật, bảo sao mà không buồn, sao mà không khóc cơ chứ!
|
|
BẠN ĐỌC GỬI -
Tản văn
|
|
Dưới con đường, mùi hoa sữa rất gắt.. "ngửi lâu sẽ chóng mặt đấy,em rất hay nhức đầu..vậy còn thích.." "em muốn lãng mạn,băt mình phải yêu, yêu đặc biệt một loài hoa, như yêu đặc biệt anh.."
|
|
|
BẠN ĐỌC GỬI -
Tản văn
|
|
Giả sử một ngày, bạn giật mình, tỉnh dậy sau một cơn mê, cảm thấy mình mất mát, điều đầu tiên bạn sẽ làm gì? Bạn sẽ khóc chứ, có thể không? Còn tôi, tôi sẽ lại khóc, cho dù lâu rất lâu trước đó tôi tưởng rằng mình đã cạn nước mắt, cho dù những gì tôi trải qua không thể nói đơn giản bằng hai chữ “ mất mát”, tại sao ư? Tôi cảm thấy mình là một người phụ nữ đa đoan, chỉ vậy thôi.
|
|
BẠN ĐỌC GỬI -
Tản văn
|
|
1. Bây giờ thì thực sự không còn cảm giác mơ hồ nữa. Những tia chớp đầu tiên của mùa hè này đã rạch nhằng nhịt cả bầu trời u ám, hãnh diện về sự xuất hiện của chúng.
|
|
|
|
|
<< Bắt đầu < Lùi 1 2 3 Tiếp theo > Cuối >>
|
|
Trang 1 trong tổng số 3 |